Mới Nhất

ラベル Truyện - Bút Ký ... の投稿を表示しています。 すべての投稿を表示
ラベル Truyện - Bút Ký ... の投稿を表示しています。 すべての投稿を表示

Cha ơi nhà nó bao đời nay ác ôn mà cha quên rồi sao?

CỔ TÍCH NGÀY NAY (truyện ngắn, đọc dài)
Gia đình ông QUAN PHỦ sở hữu rất nhiều đất, ông cũng có rất nhiều người con nhưng mỗi đứa có một tài riêng. Đứa giỏi văn thì ông cho cai quản vùng đất phương Bắc; Đứa ngại nóng, ngại rét thì ông cho đến ở vùng thời tiết thuận lợi nhất... Riêng có một người con tên NGHỆ rất kỳ lạ, làm được những điều rất kỳ diệu như ngày 30 và ngày 31 của tháng trước nó vừa đánh cho thằng PHỜ RĂNG một trận và đến ngày 75 của tháng trước khi người CHA lên ngôi QUAN PHỦ được tròn 30 ngày nó lại đánh cho thằng ÉT ĐÊ một trận vì hai thằng này đến cướp của gia đình ông QUAN PHỦ, chính vì cái kỳ lạ và kỳ diệu đó cho nên QUAN PHỦ đổi tên nó từ NGHỆ thành tên KỲ và rồi ông cho đến ở nơi một vùng đất cằn "Đến như là đá cũng đổ mồ hôi" nhưng rất hữu tình và thuận lợi giao thương, đặc biệt là đường thủy.

Ảnh minh hoạ.

ĐÀN ÔNG THẬT !! - Truyện Cù Lú




Lấy vợ 5 năm, tôi không hề biết ngoại tình mặn nhạt thế nào. Dạo nọ, đi đám cưới với vợ, bị một cô gái ngồi cùng bàn mê. Cô em rất đẹp, sexy cả ngoài lẫn trong. Cô ta nhìn tôi như đạn bắn, tôi cũng tranh thủ nhìn khi vợ lơ đễnh. Cô em có số tôi ngay sau lễ cưới: “Anh đẹp trai, em muốn ngủ với anh”, cô ta nhắn thế. Tôi phải cầm điện thoại vào nhà tắm, chốt cửa đọc không sót một chữ nào. Mẹ, đây là làm quen kiểu hiện đại à: tán thẳng vào mặt – ngã vật ra giường?



Kiểu miền Bắc đi anh, ...miền Bắc, miền Bắc anh ơi...



Tết, bà gì kể về một thời hào hùng đã qua...
Hồi ấy, gì 20 tuổi. Bộ đội miền Bắc vào, đóng quân vài hôm nghỉ ngơi rồi đi Nam chiến đấu.




Nhoáng cấy tết đà tràn ngoài cựa ... Cù Lú viết trên Hội Đồng Hương Kỳ Anh



Ngu chưa bà con. Ở quê chừng ni e rét run râu ì hè. Rét ri nhớ có cấy bíp lả mà ngồi hơ cấy tay thì ấm hung nói hết. Lưa mấy ngay nựa được vì quê rồi. Bà con chuân bi chi vì tết chưa?. 



Tra rồi, Tết về nhớ tiếng sắc bùa, nhớ nồi thịt lợn đông - Cù Lú




Nhoáng một cấy đạ hết năm hết tháng
Tết đìn nơi ta vẫn cặm cụi đi mần
Và cha ơi nghị răng mà buồn
Tra hết rồi còn tết nhít chi nựa

Nhoáng cấy Tết đà tràn ngoài cựa
Ta vận ở nơi xa cặm cụi nhớ cố hương
Mai mốt đây người về vui kẻ ở buồn
Tết nhít chi , tết nhít chi rứa hẻ



(Ai đưng về, chuẩn bị về, kể ta nghe cấy mổ :) )

Mình ở Kỳ Văn, quá khứ ngày nhỏ nhựng lần chờ Tết, khung bao giờ quên được là tiếng trống Sắc bùa. Nhựng đêm mùa đông đói rét cắt da xẻo thịt, ngồi trùm chăn học bài bên ngọn đìn dầu heo hắt. Mà ngủ gật lên gật xuống. Rứa nhưng cuối tháng 11 âm, khi ngài ta tập Sắc bùa, chi cần nghe tiếng trống thôi là như uống Vigra, học vô sinh gớm, khung ngủ rục ngủ riệc chi cả. Và chà, là khi nớ nghe sắc bùa là nghị ghin đìn tết rồi. Nghị được ăn bính chưng, được nghỉ học, khung phẩy đi dự trâu, có ấu mới, có tiền mừng tuổi...chao ôi, hần sướng. Nghị thôi mà nác ménh chảy ướt sách ì, rứa là học vô suột suột. Tụng tụng cồng, tà rụng tụng cồng. Đó, tiếng Sắc bùa rứa đó. 



Nhưng cù lẹ, cấy mần ta nhớ nhít, những ngày tết đói khổ của trị con ấy là: Nồi thịt lựn đông. Nôi thịt lựn đông, ngồi coi mẹ xắt, coi mẹ nấu mà chảy nác méng vì không được ăn. Rồi sau đó trong bựa cơm chỉ được ăn méng da, méng tép mợ. Ngồi xỉa răng mơ đến 30. Mẹ treo thịt lên gióng, đi dự trâu về chạy vô đứng ngông lên coi cù chộ nùi thịt đó nựa khung...rôi nói răng lâu đến 30 đê mà ăn thịt rứa he, lâu rứa lắm he, huhu.̀...

Và cha ơi, khung biết vì răng, không phải vì đói, mà có thể vì nhựng năm tháng ấy chỉ đi qua mụt lần trong đời. Khắc quá sâu trong tâm khảm, trong yêu thương. Mà cứ tưởng mới bựa qua. Da diết khiếp. Da diết khiếp quá đi thôi.
__

Tết đến, Cù Lú viết những dòng cảm xúc trên fanpage facebook Hội Đồng Hương Kỳ Anh, và cả bài ni nựa: Ở quê chừng ni e rét run râu ì hè...

Người Kỳ Anh


Nỏ đi thì bước ra khỏi nhà tau mau. Đàng quang nỏ đi chui vô bụi rậm



(Người Kỳ Anh) Đứa con gái ngồi nói chuyện điện thoại với thằng bồ mà xưng hô chồng chồng vợ vợ như thật, thằng bố đi nhậu về mặt đỏ gay giật cái Iphone 4 ném cái đạch xuống sân vỡ tan. Con nhỏ sững sờ rồi oà lên tru tréo, con mẹ ngồi bên bảo : Tau đã van rồi mi nỏ nghe tau.

Đèo nghếch - Dân choa dừ tiền nhiều như quân Nguyên...



Hôm kia qua đèo Ngang ghé cái quán uống Cafe, hỏi mấy người dân địa phương về nguồn gốc cái địa danh này, ông chủ quán nói :
Đèo Ngang là chuyện của ngày xưa, hồi đó đang nghèo nên gọi nó là đèo Ngang, nay dân choa giàu rồi nên đổi tên nó thành đèo Nghếch.

Mong ước nhỏ của người con Kỳ Anh xa quê




Bạn tôi, một cựu quan chức ở huyện nhà điện thoại bảo rằng, khổ cho người dân Kỳ Anh quá chú ơi, viết cái gì giúp bà con tiểu thương chợ cũ Kỳ Anh với…


Nhớ nhít là trời mưa ngồi cắt sắn để loọc... - Cù Lú



Đi bằt dam(cua)
Hồi nhỏ nhớ đi bắt toàn bị lừa. Thằng trước móc vô hang, xong giả nói "su quá tau khung móc được, mi móc ì".  Hí hứng móc tay vô, lôi ra...cả một con tắn. Á,vờ làng. Khiếp ì.

Cha mẹ ợ quê dừ đang mần chi? - Cù Lú



Tiếng quê mềnh: Cha Mẹ và con !
To nậy lên đi ngái mới biết Vù Lan. Chiều túi đi mần về, qua mấy ngôi chùa thấy ngài đông đen thắp hương, đi qua mấy ngôi nhà thấy gia đình họ quây quần bên mâm cơm, nác mắt chợt trào.
Cha mẹ ợ quê dừ đang mần chi ?

Răng mẹ chưa về lắm hè - Cù Lú



Ngông chộ cái hình bình rán ni mà sèm, sèm ăn thì ít mà sèm tuổi thơ thì nhiều. Một thời, cứ đừng trước cựa ngóng "răng mẹ chưa về lắm hè", mẹ về mẹ dấu dưới thúng nói bựa ni bà bán bénh nhọc, bà bán bénh nghỉ khung bán cun à. Rứa là lăn ra khóc, nói răng bà nớ như ẻ rứa, răng lại nhọc mà mà khung mần bình rán cho con, rồi khóc huhu.

Sèm hè - Cù Lú



Nhớ hồi còn là đứa học sinh đi học mặc quần rách đụng, mình và đám bạn cứ trông được đến dịp lễ 30-04. Không phải trông để được nghỉ xã hơi mấy ngày như bây giờ, mà là sau mấy ngay nghĩ ấy là hè đến. Nó như cánh cửa mở hè ra cho lũ học sinh vậy. Nhớ buổi học cuối cùng khi cô giáo bảo chúc các em về chơi hè vui nhé, nhớ phải nghe lời bố mẹ đấy. Thế là đám con trai cứ thẳng cổng trường mà cắm đầu cắm cổ chạy. Chạy ra tới sông cởi quần áo nhảy bùm bùm xuống tắm một trận đã đời.


BÀI MỚI

 
Copyright © Người Kỳ Anh. Designed by NguoiKyAnh